THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP






Image


Anh sẽ về, em ơi anh sẽ về,
dù đêm không cùng hay mất hết người thân yêu.
cho em thôi buồn, cho chim lìa xa,
sẽ gắng quay về, chết nơi ra đời...



Image


16833


... làm nhớ lại thời sinh viên.. :D.. cám ơn anh Dũng..

Image


16836



sẽ gắng quay về, chết nơi ra đời...

thôi, không được anh Dũng ơi, vì nhỡ GC nó không về đó thăm em mỗi năm thì chắc em sẽ... hiện về bóp cổ nó mất...j/k :-))

cám ơn anh D. và cây đàn thùng đã về...:-))


16838



Đi chơi mới về! Cám ơn Yên Chi đã làm poster và dán bài hát lên. Cám ơn anh Hoàng Vân và Hoài Yên vào nghe và chia sẻ.

DRD


16926


Image


có bao giờ em hỏi
quê hương mình ở đâu?
có bao giờ em đợi
tháng mấy trời mưa ngâu?
có bao giờ em nói
câu tình tự ca dao
có bao giờ em gọi
hồn ta về với nhau

mùi hương nào gợi nhớ
vườn trăng thoảng hương cau
con diều nâu theo gió
gọi nhạc sáo lên cao
nhịp võng trưa mùa hạ
ngày xưa ru ngày sau
thi ca trong sữa lúa
tiểu thuyết trên lụa đào...


Image


17117



Giọng Dũng huynh rất hợp với bày này, nghe lại lúc nào cũng thấy hay và bùi ngùi. Và quả đúng như vậy mình thì cứ bùi ngùi thương nhớ em mong "hồn ta về với nhau...", người phụ nữ đó tản mát khắp năm châu, mình có ngây thơ gợi nhớ hương cau, võng trưa mùa hạ, gặp lai hầu hết đã biến dạng biến thể... quả đúng là 'em đã chết từ lâu!!' rồi...

Mà không phải trách mấy "em" etetet đâu nhé, mấy "em" ở đây có hồn lắm :-)

Đôn


17122



Cám ơn Đôn đã nghe và chia sẻ cảm tưởng! Hát bài này mình cũng thấy buồn!

DRD


17144



buổi sáng cuối tuần, ngồi một mình trên tầng lầu thênh thang của một cao ốc không nằm trong lòng đất cha, đọc những chồng hồ sơ không bằng tiếng mẹ, nghe những câu hỏi buồn sũng như tiếng thở dài trong giọng hát anh mà cảm được mắt mình cay và cổ họng mình đắng ...

có bao giờ em hỏi quê hương mình ở đâu?...

cái quê hương đó em đã bỏ lại đàng sau lưng từ mấy chục năm trước, đã "tạm quên", đã hội nhập, đã chẳng có khó khăn gì với cái ngôn ngữ không phải của mình, đã thoải mái với cái nhãn hiệu "thế hệ 1.5" để làm một người Mỹ gốc việt, đã có thể gọi là thành công ở cái đất nước mà người ta vẫn gọi là "quê hương thứ hai" của mình. Thứ nhất hay thứ hai? Một con người có thể có bao nhiêu quê hương? Một trái tim có thể yêu bao nhiêu Tổ Quốc? Em không biết, cũng như đã từng lắc đầu không biết tại sao cái thời gian em sống bên ngoài mảnh đất đau thương tội nghiệp ấy đã gần gấp ba thời gian em lớn lên ở đó … Cơ mà đôi khi chỉ cần một gợi nhớ cỏn con, một câu đùa bâng quơ, một cơn mưa mùa hạ chợt đến chợt đi, một hình ảnh tình cờ nhìn thấy … cũng đủ cho cái nỗi nhớ "đau lòng con quốc quốc" kia ở đâu ùa về như dòng thác lũ …

có thể nói trên một phương diện nào đó em yêu cái đất nước mà em đang sinh sống vô cùng. Yêu đủ để chưa một lần không đi bỏ phiếu từ khi có quyền công dân. Yêu đủ để luôn có ý kiến, ý cò, bình luận, phản đối, ủng hộ, hoan hô, đóng góp, phủi tay … với bất kỳ một việc làm nào chính phủ đề ra. Yêu đủ để đau với cái mất mát họ gánh chịu, yêu đủ để hãnh diện với cái thành công họ gặt hái.

có thể nói ở một khía cạnh nào đó em đã rất thoải mái với cái ngôn ngữ em không sinh ra với. Thoải mái đủ để lúc nào cũng sẵn sàng phùng mang trợn má lý luận, tranh cãi với kẻ nào vô phước đi ngược lại với ý kiến của em, thoải mái đủ để viết ra những bài ca con cá dài thậm thượt với đủ mọi lý do trên trời dưới đất mỗi lần muốn trốn việc đi chơi.

… vậy thì cớ sao một hôm em lại bắt gặp mình thôi thúc, lặn lội quay ngược giòng quá khứ để tìm tòi học hỏi lại cái ngôn ngữ không còn thực dụng cho đời sống hàng ngày này? Và rồi không chỉ đọc mà còn đi xa hơn nữa để tập viết, tập chuyên chở những ý nghĩ của mình bằng ngôn ngữ của mình … Viết, với em, chật vật hơn với ngươì khác nhiều lắm … Em phải dùng tự điển để dịch lại rất nhiều từ ngữ, những từ ngữ mà lẽ ra em không có quyền quên … Sự thành công đến dễ dàng với người khác là cả một cố gắng trong em … Viết như một cứu cánh cho cuộc sống vốn quá phũ phàng, viết như một đam mê không thể rời … Viết cho mình, cho những niềm riêng không thể nói, cho những nỗi buồn đốt mãi chẳng thành tro …

viết, cho dù đôi khi con chữ dùng không đúng văn phạm...Viết, cho dù rất nhiều lần câu văn chẳng trôi chảy… Viết, viết miệt mài những câu chuyện đôi khi rất vớ vẩn ... Viết, viết say mê những điều nhỏ nhặt đến nỗi chính mình khi đọc lại cũng phải lắc đầu ngán ngẩm ...

viết, em cần chữ nhiều hơn là người đọc cần em vì với em nó là biểu tượng cho một cố gắng tìm về của một đứa bé lớn lên bên ngoài Tổ Quốc. Viết, vì đó là điều duy nhất em có thể làm được để níu lại một quê hương em đã bị đánh cắp ...Em chẳng có mơ ước cao xa gì hơn nữa cho những con chữ của em …

có bao giờ em hỏi quê hương mình ở đâu?...

anh, quê hương đó nằm trong những dòng chữ rất ngu ngơ của em ... trong tiếng hát trầm buồn của anh ... trong những dòng văn ngọt ngào, những áng thơ tràn cảm xúc... trong những bức tranh đầy màu sắc, những tấm hình đem em tới những nơi em chưa từng đặt chân đến...trong những trao đổi tưởng chừng như nhỏ nhặt tầm thường nhưng đôi khi lại là cứu cánh cần thiết cho cuộc sống cơm áo tất bật xứ người của những anh chị, bạn bè nơi này ...

có bao giờ em hỏi quê hương mình ở đâu?...

anh, câu trả lời đơn giản như một với tay, thật gần ...



17216



Cám ơn Hoài Yên viết, đọc rất cảm động, ít nhất cũng còn thấy một người, biết còn nhiều lắm nhưng tìm đâu cho thấy?

Quê hương chỉ còn trong cái hồn; và hồn có mấy ai chung? Quê hương được hun đúc từ nhỏ, từ các bài tập đọc, học thuộc lòng. Tìm đâu thấy cảm giác trong sáng của lớp tiểu học trong lớp đọc bài " Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc thì lòng tôi lại nao nức nhớ đến kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường. Buổi mai hôm ấy một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh... mẹ tôi âu yếm nắm lấy tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp "?

Lớn rồi, già rồi, có ai ngồi lại nhắc lại cái bài tập đọc của Thanh Tịnh này và nhớ lại cái hồn của mình ngày đó. Hay là bài Quốc Văn Giáo Khoa Thư của Sơn Nam? Dưới Bóng Hoàng Lan của Thạch Lam? Hoặc Lều Trõng của Ngô tất Tố, các bài, các tác giả bây giờ mình có khi còn nhớ sai nữa. Các thế hệ sau có được nuôi dưỡng để có còn cái hồn như trước? Tìm đâu thấy nữa...



17243



hì hì anh Đôn ơi, tìm ở đâu cho xa, ở trong nhà etetet này thiếu gì á...nói chứ HY phải cám ơn anh Đôn mới đúng, cám ơn anh Đôn đã vô nhà etetet cho HY học hỏi rất nhiều, từ những tấm hình tuyệt đẹp từ khắp năm châu (à, hình như chưa đủ năm châu anh Đôn à, còn phải đi nhiều nơi nữa á..) cho đến những lời trao đổi qua lại của anh với mọi người. Quê hương bao giờ cũng còn đây khi anh em mình còn nhau anh Đôn há :-))


17250 top -
l ờ i c ầ m s ư ơ n g t ô i
1 ... 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19
_______________________________________________
Em Về Tôi Bóng Liêu Xiêu - thơ - miên _______________________________________________

Image

em về tôi bóng liêu xiêu
ngẩn ngơ như trúng ngải yêu mất rồi
có con chim nhỏ hót, cười
nhạo tôi thằng ngốc giữa trời biển si

xem tiếp...

_______________________________________________
From A Corrner Of My World - văn - nttn _______________________________________________

Image

as i was still standing in the kitchen, feeling slightly sad that i had missed saying goodbye to TB this morning, i heard a chime from the cell phone and a text popped up...

-- I said bye but i dont think you heard me so bye mom! Ill be back for lunch.

xem tiếp...

_______________________________________________
Mưa Chiều Kỷ Niệm - nhạc - Thúc Sinh _______________________________________________

Image

Có một mình anh đứng trong mưa
Nơi đây hình bóng cũ mịt mờ
Em ra đi không nói một lời
Từng chiều mưa dĩ vãng
Xao xuyến mãi trong lòng anh

xem tiếp...

_______________________________________________
Ghost Town - ảnh - Đỗ Danh Đôn _______________________________________________

Image



xem tiếp...