THƠ........TRUYỆN / TÙY BÚT......TRANH ẢNH.......NHẠC / GHI ÂM........ĐỘC THOẠI......TUYỂN
E-CAFÉ........HOA THƠM CỎ LẠ.......CHUYỆN PHIẾM.......NỮ CÔNG / GIA CHÁNH.......HỎI / ĐÁP






Image


c á n h .r ừ n g .
__________________________________________________________________________
S ư ơ n g M a i



Cánh rừng thưa sau mùa Đông
Lá không còn một chiếc
Lá mới cũng chưa hiện diện
Im phăng phắc...
Những cánh chim đã bay đâu mất
Những bông hoa cũng chưa kịp về...
Cánh rừng trơ trọi những cành khô
Nhìn qua cửa sổ...
Tôi thấy cánh rừng im lặng như một người câm

Nắng xuyên qua hàng cây
Ánh sáng như một phép lạ
Quét đi cái ánh buồn cuả rừng
Cái cô đơn cuả cuối muà Đông
Tôi thấy mình đang đứng dưới một gốc cây
trong cánh rừng kia
Hoà tan vào cái im lặng
Và nỗi đau của
Ngày 30 tháng 4... hôm nay.



4/30/2019


25066



Image


n ỗ i. b u ồ n.
__________________________________________________________________________
S ư ơ n g M a i



Tôi mang nỗi buồn cuả tôi máng lên cành cây
Những chiếc lá non chấp chới trong gió
Tôi lo sợ nổi buồn rớt xuống
Và sợ gió cuốn bay đi
Tôi cuộn nỗi buồn thành sợi giây
Đem nó giăng ngoài đầu ngõ
Cho đàn chim đáp xuống nghĩ chân
Tôi dán nỗi buồn cuả tôi lên giấy
Tô cho nó màu tím, màu nâu
Rồi tô lên màu xanh màu, màu đỏ…
Và màu hồng cho nỗi buồn tươi sáng
Tôi vẽ nỗi buồn thành hình tròn, hình vuông
Rồi bôi bôi, xoá xoá...
Vì tôi không biết nỗi buồn màu gì?
Tôi cắt nỗi buồn thành từng mãnh vụn
Đem gom lại thành một đống vu vơ
Tôi nâng niu nó như những bài thơ
Để dỗ mình những khi lòng sầu muộn
Tôi hơ nỗi buồn cuả tôi cho nó chảy ra
Cho nó tan vào không gian
Hoá thành những cánh chim
Thả cho bay về miền... quá khứ.


Image


25251



Image


a n h .b i ế t .k h ô n g
__________________________________________________________________________
S ư ơ n g M a i




Anh là mưa, là nắng
Là bầu trời tươi sáng cuả em
Anh là những chùm hoa mẫu đơn sặc sở
Là cánh rừng râm mát quanh em

Anh là những chiếc lá xanh, xanh biếc
Mà em yêu tha thiết mỗi ngày
Anh là đám rau húng, rau thơm
Rau mồng tơi, húng quế
Là những cọng hành, cọng ngò...
Mà em cần cho mỗi bữa ăn

Anh là chiếc giường, cái gối
Chiếc mền mà em đắp mỗi đêm
Anh chia cho em biết bao êm đềm
Em yêu anh biết bao nhiêu
Anh có biết không?


25467



Image


x i n .l ỗ i.
l ò n g .t ô i
r ấ t .b ạ t .n g à n ..
__________________________________________________________________________
S ư ơ n g M a i



Sáng nay thức dậy sương mù xuống
Một lớp mong manh tráng ánh mù
Ảo ảo, mờ mờ như cỏi mộng
Lòng tôi mờ ảo giữa màn thu
Cây đứng bên đường vàng lá đổ
Mùa thu đến chậm ở nơi này
Trời thu man mác sầu xa vắng
Chim chóc buồn hiu ở chốn đây

Sương làm tôi nhớ ngày xưa ấy
Những sáng đầy sương ngập lối đi
Hốt nhẹ làn sương, sương biến mất
Như người đi biệt chẵng quay về
Ai cũng một lần riêng ích kỷ
Một lần bội bạc sống cho mình
Mà đời ngắn ngủi làm sao đợi?
Sám hối làm sao cuộc tử sinh?

Nhìn sương tôi biết đời mờ ảo
Rồi ánh sương kia sẽ phải tan
Thì thôi xin lỗi mùa thu cũ
Xin lỗi, lòng tôi rất bạt ngàn!


26000



Image


b ó n g .t r ă n g .s ầ u
__________________________________________________________________________
S ư ơ n g M a i



viết cho Hạnh & Tuyết

Sáng nay có một linh hồn héo
Một trái tim khô cạn máu đào
Một gánh vô thường đành bỏ lại
Một lần chân bước sẽ về đâu?

Sáng nay có kẽ vừa đi mất
Có hẹn gì đâu với nắng mưa
Ngưới đi, đi mãi vào thiên cổ
Bỏ lại bao người thương mến xưa

Sáng nay người đã ra đi mãi
Vỉnh viễn rời xa cát bụi này
Người đã nói gì câu vĩnh biệt
Nghìn trùng đành đoạn áo mơ phai

Sáng nay có kẽ vừa đi mất
Bỏ lại người thương quá sửng sờ
Người đi hoa cỏ buồn ly biệt
Một bóng trăng sầu đứng ngẩn ngơ.



Image


26132 top -
t h ơ . s ư ơ n g m a i
1 ... 5, 6, 7, 8, 9
_______________________________________________
Lệ Đá - thơ - Nguyễn Tư Phương _______________________________________________

Image

trong hơi thở
đá nằm
nghe lạnh quá
hồn phong linh
quạnh quẽ
tiếng rung buồn.

xem tiếp...

_______________________________________________
Cũng Cùng Là Mẹ - văn - Hoài Yên _______________________________________________

Image

Con người sinh ra ai cũng muốn có cái quyền nói lên tiếng nói của chính mình. Tại sao một đứa bé vừa rời lòng mẹ lại khóc oe oe? Tại sao không cần chỉ hít vào lồng ngực một luồng không khí là buồng phổi tự động nở ra mà phải khóc thét lên một tiếng? Phải chăng tiếng khóc của đứa trẻ sơ sinh ấy cũng như một tiếng nói của riêng nó hầu nhấn mạnh sự có mặt của nó trên cuộc đời này.

xem tiếp...

_______________________________________________
Lời Cầm Sương Tôi - nhạc - Nguyễn Tiến Dũng _______________________________________________

Image

buông tay
ngây ngất dịu dàng
buông hồ cầm bặt âm vang
buông thanh âm
thơ ngát không gian
khép mặt giã từ...

xem tiếp...

_______________________________________________
Hsinbyume - tranh - Đỗ Danh Đôn _______________________________________________

Image



xem tiếp...